Được tạo bởi Blogger.
RSS

Phương trình tính khoảng cách từ hành tinh tới mặt trời

    Trong trường họp sao chổi, cái nhìn của mắt phải được Brahe thực hiện khi ông quan sát từ một hòn đảo ởngoài khơi Đan Mạch, Còncái nhìn mắt trái là do các đồng nghiệp của ông thực hiện ở Praha. Sựchênh lệch giữa hai vị trínhìn, tức góc thị sai, đã giúp cho Brahe kết luận rằng sao chổi ởcách xa chúng ta hon bốn lần so với Mật trăng

    Các nhà thiên vãn hoài nghi. Aristotle đã nói, và họ đã luôn luôntin, rằng các sao chổi được sinh ra bởi những nhiễu động dữ dội trongbầu khí quyển của quả đất và tồn tại không xa hơnnhiều so với cố đám mây bình thường. Đối với một sao chối phóng vun vút qua bầu trời, việc xa hơn mặt trăng là điều không thể tưởng tượng nổi.

    Do đó, rõ ràng là ngôi sao siêu mới và sao chổi này là những vếtnhơ vấy lên danh tiếng lẫy lừng của Aristotíe. Thực tế, lời bào chữa duy nhất mà Aristotle nhận được trong những năm tháng định mệnhnày là niềm tin của ông cho rằng các sao chổi là những vật báotai họa. vềđiểm này, thì thật không may cho học thuyết của ông vũ trụ, ông đã tuyệt đối đúng.

    Những năm tiếp theo, trong khi khoa học ngày càng trở nên dễ dang hơn các hành tinh, cố gắng nhận biết được “các chu kỳ và chuyển động” thực của chúng,đúng như Plato đã từng thúc giục những người đồng hương của mình thực hiện.

hành tinh tới mặt trời

    Bây giờ, tức 2000 năm sau, sứ mệnh này đã được hoàn thành, nhưng kết cục không có gì giống với những điều mà Plato và Aristotle đã từng dự đoán. Kepler đã khám phá ra ba điều rất đáng chú ý về các hành tinh lang thang, mà điều thứ nhất là các hành tinh này thật sự vận hành theo một qui luật tuyệt vời là nền tảng cho hành vi của chúng, nếu như người ta tin rằng Mặt trời nằm ở trung tâm của tất cả các hành tinh đó.

    Nếu ký hiệu T là độ dài thời gian năm của hành tinh (tức thời gian mà một hành tinh cần có để đi hết một vòng quanh quỹ đạo của nó) và d là khoảng cách từ hành tinh đến Mặt trời, thì điều đầu tiên mà Kepler đã khám phá ra được tóm gọn lại thành phương trình đơn giản sau:

T* = constant – d3

    Điều này có thể diễn đạt bằng ngôn ngữ thông thường như sau: Bình phương của năm hành tinh luôn luôn bằng một bội số nào đấy của lập phương khoảng cách từ hành tinh đến Mặt trời. Điều đó có nghĩa là các hành tinh ở xa Mặt trời sẽ có các năm dài, còn các hành tinh ở gần Mặt trời sẽ có các năm ngắn (Năm của Thủy tinh – hành tinh gần Mặt trời nhất – chỉ dài có 88 ngày, còn năm Diêm vương tinh – hành tinh ở xa Mặt trời nhất kéo dài tới 90.410 ngày).


Đọc thêm tại:

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS