Năm 1660, một thầy tu người Italia tên là Giordano Bruno bị thiêu sống trên giàn lửa vì niềm tin của ông vào một thứ triết học kỳ quái, ngoài những thứ khác ra, đây là một thứ triết học nửa Thiên chúa giáo nửa thuật giả kim. ông cũng lại tin cả vào học thuyết Copernicus về vũ trụ, và vì sự trùng họp đó, nên cuộc hành quyết rùng rợn đối với ông có tác dụng làm nhụt chí ngay cả những cá nhân ngoan đạo đã từng đật nghi vấn về vị trí trung tâm của Trái đất chứ chưa nói tói chuyện về uy quyền trung tâm của nhà thờ.
Đặc biệt bối rối là những nhà khoa học Thiên chúa giáo, những người đã từng tin ràng tôn giáo của họ có thể dung hòa được với thuyết nhật tâm, cũng như một lần trước đây, nó đã từng dung hòa được với thuyết địa tâm của Aristotle. Tuy nhiên, giờ đây họ phải miễn cưởng bày tỏ công khai quan điểm của mình, vì sợ thu hút sự theo dõi của các quan tòa mới được nhà thờ Thiên chúa giáo trao cho quyền truy nã những kẻ dị giáo.
Nhà thiên văn người Đức 47 tuổi là lohannes Kepler đặc biệt kín đáo, vì ông là người theo cả Luther lẫn Copernicus, là những tôn giáo lúc bấy giờ được coi là tồi tệ nhất, ông là giám đốc của đà thiên văn vốn ban đầu do Tycho Brahe nay đã quá cô sáng lập và điềuhành, hơn thế nữa, ông lại sắp sửa công bố một số những khám phe chắc chắn sẽ hoàn tất cuộc tấn công còn dang dở của Brahe nhàn làm mất uy tín của học thuyết về vũ trụ của Aristotle.
Việc tồn tại và trưởng thành trong cuộc sống không phải dễ dàng gì đối với Kepler. Khi Kepler mới 16 tuổi, bố ông đã bỏ mặc gia đình.
Năm năm sau đó, điềm báo hiệu tốt lành thứ hai còn làm cho thảm họa đó trở nên tồi tệ hon. Lần này là một sao chổi sáng chói đến mức có thể nhìn thấy nó trong ánh sáng ban ngày trên khấp châu Âu. Sao chổi gây kinh hoàng đã đành rồi, nhưng nhà thiên văn Brahe còn sửng sốt hơn khi ông đo góc thị sai của nó.
Góc thị sai là một ảo giác quang học mà các nhà thiên văn nhậnthấy rất hữu ích tới mức nó trở thành một trong các kỹ xảo nghề nghiệp của họ. Khi nhìn một vật, thoạt đầu bằng mắt phải và rồi saubằng mắt trái thì thấy vật dường như thay đổi vị trí đối với nền. Thật ngẫu nhiên, độ dịch chuyển đó, hay thị sai, lại giảm khi khoảng cách tới các vật tăng.
Đọc thêm tại:






