Aristotle đã sai lầm khi nghĩ rằng Thượng đế như bị giới hạn ở thế giới thiên đường tách biệt hẳn vớithế giới trần gian, Newtonkết luận, và giờ đây những người đương thời trẻ tuổi của ông cũng hoàn toàn sai lầm khi cho rằng do sự làm ô uế rộng khắp cái thế giới hoàn hảo kia của lực hấp dẫn mà Chúa đã bị khai trừ ra khỏi vũ trụ.
Thay vì vậy, Đấng tạo hóa đã, đang và sẽ hiện hữu xuyên suốt khắp nơi thông qua sự Sáng tạo của Người, cho dù là một hạt táo hay hạt Trái đất nhỏ bé nhất. “Người là vĩnh hằng và vô tận, Người có quyền năng tuyệt đối và toàn thức, toàn trí”, nhà khoa học tự nhiên lão thành này say sưa tin tưởng, “thòi gian của Người ưải dài từ cõi vĩnh hằng này đến cõi vĩnh hằng khác, sự hiện hữu của Người có tù vố hạn này đến vô hạn khác.”
Newton qua đời vào sáng sớm ngày 20 tháng Ba năm 1727 và được an táng tại tu viện VVestminster, nơi mai táng hầu hết các quốc vương nước Anh từ thời William the Conqueror lên ngôi, và chỉ dành cho những ngườinổi tiếng nhất. Chuyển linh cữu ông là những người thuộc tầng lóp quyền quí: ba công tước, hai bá tước và Đại chưởng ấn.
Ông là nhà khoa học đầu tiên đã được tôn vinh hết mực, tuy nhiên, cả khi ông còn sống để lấy làm hãnh diện về việc ấy thì hẳn ông cũng không làm như vậy. Newton có cái chết của một con người đã mãn nguyện rằng, tất cả những kẻ chuyên bắt nạt của thế giới này đã được đặt vào đúng chỗ của chúng bởi sự kính trọng và yêu thương lớn lao mà thế giới đã dành cho ông. Điều đó đã khiến ông trở nên khiêm tốn. “Nếu như tôi đã nhìn được xa hơn”, ông đã nói vào một lúc nào đấy, “thì đó là bởi vì tôi đã được đứng trên vai của những người khổng lồ”.
Nếu còn sống, chắc hẳn Newtoncũng sẽ reo lên cùng vớinhững người đàn ông và đàn bà đã biết sử dụng cái ưu thế tuyệt vời của phươngtrình của ông. Đó là thời khắc lịch sử được làm nên bởi một phươngtrình lịch sử.
Hơn nữa, đối với đứa trẻ vùng Woolsthorpe sinh ra đã mồ côi cha thì đó là một vinh dự có được sau khi qua đời của một người mà trong những năm tháng cuối đời mình đã phát hiện ra tình yêu gia đình, một tình yêu mà ông đã từng khát khao một cách tuyệt vọng. Sau phát minh phương trình vạn vật hấp dẫn, Newton đã được bầu làm chủ tịch của Hội Hoàng gia, được bổ nhiệm làm thành viên của Nghị viện, và được Nữ hoàng Anna, con gái quốc vương cuối cùng của nước Anh, James II, phong tước Hiệp sĩ.
Trong thời gian đó, ngài Isaac thường xuyên giao du vớigiới quí tộc và tiếp đãi các vị khách thuộc xã hội thượng lưu ở căn hộ sang trọng của ông tại Luân Đôn. Ông không bao giờ cưới vợ, nhưng người cháu gái Catherine Berton đóng vai như bà chủ nhà của ông. Vẻ đẹp và trí thông minh của bà làm say mê ngay cả nhà triết học và nhà viết kịch vĩ đại người Pháp Francois Marie Voltaire.
Thế giới đã trở thành gia đình của Newton, trừ vài ngoại lệ đáng chú ý. Sau khi cho Robert Hooke nghỉ hưu theo đúng nghĩa đen, Newtonlại bị lôi cuốn vào mối thù truyền kiếp với nhà triết học người Đức Gottíried Wilhelm Leibniz, người đã lên tiếng đòi hỏi phải công nhận quyền phát minh của ông đối với phép tính vi tích phân.
Hơn nữa, trong thời gian này, ông vẫn suy ngẫm về phươngtrình nổi tiếng nhất của mình và những hệ quả đầy kinh ngạc của nó, nhưng ông cũng phải thừa nhận rằng: “Chúng ta đã giải thích được các hiện tượng ở trên trời… sức mạnh của lực hấp dẫn, nhưng vẫn chưa xác định được nguyên nhân của sức mạnh này là ở đâu.”
Đọc thêm tại:










