Được tạo bởi Blogger.
RSS

Tiểu sử nhà bác học newton- cậu bé Isaac Nevvton

Đôi khi tôi mong muốn Chúa quay trở lại

trong cái thế giới tối tăm và rộng lớn này.

Bởi vì dẫu Người có thiếu đi một vài phẩm hạnh nào đấy

thì Người vẫn có những khía cạnh vui vẻ dễ thương

Gamaliel Bradford

   Suốt vài tháng qua, cậu bé Isaac Nevvton mười ba tuổi hằng ngày vẫn tò mò quan sát những người thợ đang dựng chiếc cối xay gió ngay ngoài thị trấn Grantham. Dự án xây dựng gây nhiều hào hứng, vì dù đã được phát minh ra trước đây vài thế kỉ, nhung cối xay gió vẫn là điều mới lạ ở vùng thôn dã này của nước Anh.


Tiểu sử nhà bác học newton- cậu bé Isaac Nevvton


   Hằng ngày mỗi khi đi học về, cậu lại chạy đến bờ sông và ngồi đó một mình ghi chép tỉ mẩn hình dáng, vị trí và hoạt động của từng chi tiết của chiếc cối xay gió. Rồi cậu lại chạy ào về phòng mình ở nhà ông Clarke để chế tạo những bản sao thu nhỏ của các bộ phận đang được lắp ráp mà cậu vừa quan sát thấy.

    Vì vậy, khi mà nhiều bộ phận máy móc xa lạ cồng kềnh ở Grantham được lắp đặt xong thì công việc bắt chước chính xác đến tuyệt vời, chiếc cối xay gió nhỏ của cậu cũng hoàn thành. Bây giờ công việc còn lại đối với cậu chỉ là đưa vật gì đó hay ai đó ra để đóng vai trò của người chạy máy.

   Đêm qua cậu chợt nảy ra ý tưởng mà cậu cho là tuyệt vời: con chuột yêu quí của cậu sẽ thật là hoàn hảo đối với bảng phân vai. Nhưng làm sao có thể huấn luyện cho nó làm việc, biết tháo lắp bánh răng của chiếc cối xay gió thu nhỏ theo mệnh lệnh? Đó là những gì đã làm cho cậu rất bối rối trên đường tới trường sáng nay.

   Với những bước đi chậm rãi, cậu dồn suy nghĩ vào cách giải quyết vấn đề. Rồi đột nhiên cậu cảm thấy đau nhói ớ bụng và những ý nghĩ của cậu đột ngột dừng lại. Khi đã hồi lại, Nevvton ra khỏi giấc mơ ban ngày và chợt thấy con ác mộng tồi tệ nhất của mình: đó là gã Arthur Storer, kẻ chuyên bắt nạt học sinh trong trường, với bộ mặt nhăn nhở và khiêu khích, vừa đá vào bụng cậu.

   Storer, một trong những đứa con trai riêng của ông Clarke, thích chọn Nevvton để chọc ghẹo một cách tàn nhẫn vì nó nghĩ Nevvton có tính cách không bình thường và lại kết thân với Katherine, chị nó. Nevvton là một đứa bé, nhỏ tuổi hơn, hiền lành và trầm tính, và thường thích giao du với những suy tư của mình hơn là kết bạn với mọi người. Nhưng cứ khi nào cậu trở nên hòa đồng thì việc ấy lại diễn ra với đám con gái; đám này bị lôi cuốn bởi những con búp-bê hoặc các đồ chơi khác mà cậu làm cho chúng bằng bộ đồ nghề riêng, như các loại cưa, rìu và búa nhỏ xíu. Việc Storer chế nhạo Newton có tính khí đàn bà là chuyện thường ngày, nhưng vào buổi sáng đặc biệt này, nó đã nhục mạ Newton là ngu dốt.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Suy nghĩ của Newton và quả táo

    Newton thậm chí còn làm những thí nghiệm trên chính mắt mình, bất chấp đau đớn. Có lúc, cậu chèn một cái que sắt vào “giữa mắt và xuống cuối mắt” hết mức có thể, điều này nguy hiểm đến mức suýt làm cậu mù mắt, chỉ vì cậu mong mỏi tìm hiểu xem con người cảm nhận ánh sáng và màu sắc ra sao. “Ấn chặt đầu que vào mắt… Có vẻ như tôi nhìn thấy một số vòng tròn trắng, sẫm và có màu”, thỉnh thoảng cậu ghi lại, “các vòng đó trở nên rõ rệt nhất khi tôi tiếp tục cọ đầu cái que vào mắt mình.”


Suy nghĩ của Newton và quả táo

Suy nghĩ của Newton và quả táo

   
 Trong những năm ở Trinity, cuốn sổ tay nhỏ mà cậu luôn mang theo người đầy ắp những điều quan sát và những câu hỏi chứng tỏ cậu tập trung tư tưởng cao độ và ham hiểu biết hết thảy mọi điều. “Về ánh sáng và màu sắc”, “Về Trọng lực”, “VềChúa” – những dòng chữ này không chỉ đơn thuần là những tiêu đề thường thấy trong những nghiên cứu hiện thời của chàng thanh niên kỳ quặc này, mà là những ý tưởng còn mơ hồ trước niềm khao khát kiến thức vô bờ của một bộ óc thiên phú hiếm hoi.

    Trong khi bộ não của Newton tiến vùn vụt về phía trước, được nuôi dưỡng tốt và tràn đầy sinh lực, thì cơ thể của cậu lại bắt đầu tụt lùi; vào năm 1664, cậu gần như kiệt quệ. Những nghiên cứu tìm tòi không ngừng nghỉ đã cướp đi quá nhiều giấc ngủ đối với phần lớn cuộc đời sinh viên của mình đã khiến Newton liệt giường vì kiệt sức.

    Mặc dù vẫn còn cảm thấy yếu ớt trong nhiều tháng sau đó, nhưng vào một ngày đặc biệt, thời tiết thật dễ chịu, Newton đắm mình trong suy nghĩ, cậu không để ý là trời đã đổ chiều. Dần dần, khu vườn bao quanh bắt đầu bừng lên ấm áp và tắm mình trong một thứ ánh sáng màu vàng óng ả mà chỉ có Mặt trời mùa hè muộn mới có thể tạo ra. Bỗng nhiên tiếng lịch bịch của những quả táo rơi từ cái cây gần đấy làm cậu giật mình ra khỏi những suy ngẫm dăm chiêu. Trong khoảnh khắc cậu đang chuyển dòng suy nghĩ thì phần đỉnh của Mặt trăng tròn vạnh bỗng bắt đầu ló ra ở trên đường chân trời phía đông. Câu chuyện về chàng trai trẻ Newton và quả táo đã mở ra những bước tiền đề cho khoa học.

    Trong khoảng vài phút, trí tò mò không bao giờ thỏa mãn của chàng trai trẻ Newton bắt đầu chú ý đến quả táo và Mặt trăng. Tạ sao các quả táo lại rơi thẳng xuống mặt đất, mà lại không rơi nghiêng. Nếu quả táo bắt đầu rơi từ một vị trí cao hơn – một dặm, một trăn dặm, rồi cao như Mặt trăng – thì liệu quả táo có còn rơi xuống mặt đất nữa không?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS